Bước vào vận mệnh hoàn mỹ [Thế giới 1-Chương 1]

Bước vào vận mệnh hoàn mỹ 

Thế giới 1: Thích em gái mình thì cũng thịt

Chương I

Hút hết điếu thuốc cuối cùng, cũng là lúc Trần Lập Quả nhìn thấy cô bước ra.

Cô vốn là một cô gái ưa nhìn, nhưng chiếc váy bằng lụa mỏng màu lam nhạt cô mặc hôm nay còn được gió khẽ thổi tạo nên những đường gợn sóng lăn tăn vây quanh, khiến cho cô thêm phần xinh đẹp hoàn mỹ. Thời điểm Trần Lập Quả nhìn thấy cô, cô đang khẽ nói chuyện với người đàn ông đi bên cạnh, từ thần thái toát ra trên khuôn mặt, dễ dàng cảm nhận được cô đang đắm chìm trong hạnh phúc.

Thấy cảnh như vậy, trong lòng Trần Lập Quả lại cảm thấy không thoải mái, cậu cau mày, ảnh mắt cậu hướng đến thanh tiến độ màu đỏ mà chỉ cậu mới có thể nhìn thấy trên đỉnh đầu của cô.

Thanh tiến độ màu đỏ nổi bật với chỉ số 88, Trần Lập Quả nhìn chằm chằm thanh tiến độ giây lát, do dự một lúc nhưng cuối cùng vẫn dập tắt điếu thuốc, tiện tay ném vào thùng rác.

“Đồng Đồng” Trần Lập quả tiến thêm vài bước, gọi tên cô từ xa.

Nhiễm Đồng Đồng đang nói chuyện với người bên cạnh, nghe được tiếng của Trần Lập Quả thì sửng sốt, ngay lập tức gương mặt hiện lên vẻ vui mừng, cô quay lại hướng đến Trần Lập Quả: “Văn Du, cậu đã về rồi !”.

Ở thế giới này, Trần Lập Quả tên là Từ Vân Du – một trong những người theo đuổi Nhiễm Đồng Đồng – một trong những chiếc lốp dự phòng hoàn hảo trong mắt quần chúng.

“Ừ” Trần Lập Quả cười một tiếng, giơ tay gãi gãi đầu, vẻ mặt có chút xấu hổ, cậu nói: “Mình nhận được thiệp mời của cậu.”

“Ra vậy”. Nhiễm Đồng Đồng đỏ mặt, ánh mắt ngượng ngùng liếc sang người đàn ông đứng cạnh, tiếp tục hỏi: “Cậu về nước từ bao giờ? Có đi tiếp nữa không?”

Trần Lập Quả nhìn liếc qua người đàn ông đứng cạnh Nhiễm Đồng Đồng, cậu biết Nhiễm Đồng Đồng đã thật sự tìm được hạnh phúc của chính mình, thế nhưng vì sao thanh tiến độ vẫn chưa đạt đến một trăm? Linh tính mách bảo cậu có điều gì đó không ổn, nhưng vẫn cười nói: “Cũng chưa biết, để xem tình hình như thế nào đã”.

“Văn Du, đã lâu không gặp.” Lúc này, người đàn ông đứng bên cạnh Nhiễm Đồng Đồng mới mở lời, ánh mắt mang theo chút cảnh giác, hiển nhiên vẫn còn nhớ tới thời điểm Trần Lập Quả theo đuổi Nhiễm Đồng Đồng, anh nói tiếp: “Giờ rảnh không? Cùng bọn tôi ăn bữa cơm?”.

“Giờ không tiện lắm.” Trần Lập Quả trả lời, “Tớ còn có chút việc, đi trước nhé”.

“Văn Du” Nhiễm Đồng Đồng không nghĩ tới Trần Lập Quả muốn đi ngay, có chút trở tay không kịp, cô nói: “Thật sự không thể bớt chút thời gian ăn cùng bọn mình bữa cơm à?”.

Trần Lập Quả đang muốn nói không, lại thấy trên người Nhiễm Đồng Đồng bắt đầu tản ra quầng sáng xanh nhạt, trong lòng căng thẳng, nhưng không thể làm gì khác, đành cười khổ nói: “Được rồi, không quấy rầy hai người là được.”

Nhiễm Đồng Đồng được như ý nguyện liền cười thỏa mãn, sau đó ba người cùng nhau lên xe đi đến nhà hàng.

Trên xe, Nhiễm Đồng Đồng liên tục hỏi han cuộc sống mấy năm qua của Trần Lập Quả ở nước ngoài có ổn không, lúc trước Trần Lập Quả đột nhiên không từ mà biệt, ai cũng không tìm được cậu, cho đến tận mấy tháng sau, Trần Lập Quả mới báo cho Nhiễm Đồng Đồng chuyện cậu ra nước ngoài, dặn cô không phải lo lắng. Lúc này, Nhiễm Đồng Đồng mới hơi yên tâm.

Trần Lập Quả ở thế giới này sắm vai Văn Du, vốn nên hoạt ngôn hơn một chút, nhưng trong lòng cậu đang có chuyện, nên khi ôn chuyện cùng Nhiễm Đồng Đồng thì có phần trầm ngâm.

Đến nhà hàng, ba người xuống xe vào khu phòng riêng.

Nhiễm Đồng Đồng chọn mấy món mà Trần Lập Quả thích ăn rồi lại tiếp tục cùng cậu hàn huyên. Ngược lại, vị hôn phu Cao Trung của cô lại im lặng, không nói lời nào.

“Đồng Đồng…”Trần Lập Quả nói: “Hôn lễ của cậu dự định tổ chức vào tháng sau đúng không?”

Nhiễm Đồng Đồng gật đầu đáp: “Đúng vậy, mùng ba tháng sau, cậu nhất định phải tham gia đó”.

Trần Lập Quả ừ một tiếng, lại nói: “Chuyện tớ về nước, tạm thời đừng nói cho anh cậu được không?”

Anh trai ruột của Nhiễm Đồng Đồng là Nhiễm Thanh Không, phần lớn nguyên nhân Trần Lập Quả một thân một mình xuất ngoại đến từ anh ta.

“Được.” Nhiễm Đồng Đồng luôn thắc mắc không biết vì sao quan hệ giữa Trần Lập Quả cùng anh trai mình không tốt, nhưng nếu Trần Lập Quả đã dặn như vậy thì cô cũng sẽ đồng ý.

Cơm nước xong, Trần Lập Quả liền tạm biệt hai người.

Nhìn bóng dáng Trần Lập Quả rời đi, Nhiễm Đồng Đồng cảm thấy có chút buồn bã, Cao Trưng đứng ở bên cạnh, ôm lấy bả vai cô: “Sao vậy? Em hối hận?”

Nhiễm Đồng Đồng nói: “Anh nói linh tinh gì vậy, em là lo lắng cho cậu ấy… Mấy năm nay cậu ấy thay đổi nhiều quá…” Lần này trở về, Trần Lập Quả mặc dù trưởng thành lên không ít, nhưng cũng gầy đi rất nhiều. Ban đầu khi mới ra nước ngoài, ai cũng không thể tìm được cậu, nghe nói lúc đi, cậu không mang theo bất cứ thứ gì.

“Em đó”. Cao Trưng đưa tay xoa đầu Nhiễm Đồng Đồng.

Trần Lập Quả không trực tiếp về nhà, sau khi chia tay Nhiễm Đồng Đồng, cậu tìm bừa một khách sạn để ở.

“Tao đã thắc mắc là sao không thể đến thế giới tiếp theo mà lại, chuyện thanh tiến độ của Nhiễm Đồng Đồng là như thế nào?”. Trần Lập Quả thầm kêu trong đầu.”Chẳng lẽ còn phải chờ tao tham dự hôn lễ nữa?”

“Tôi cũng không biết”. Trong đầu Trần Lập Quả vang lên tiếng nói máy móc mang theo chút nghi hoặc: “Có thể là xảy ra vấn đề gì đó…”

Trần Lập Quả châm một điếu thuốc ngậm trong miệng, cậu biết ngay là chẳng thể trông hòng gì vào cái hệ thống này mà.

“Tạm thế đã, đến đâu hay đến đó vậy.” Trần Lập Quả tiếp:”Trước tiên tham dự hôn lễ của Nhiễm Đồng Đồng đã…” Tuy nói vậy, nhưng Trần Lập Quả vừa nghĩ tới việc lại phải gặp mặt người đàn ông đó, trong lòng không tránh khỏi khó chịu.

Đây không phải thế giới đầu tiên Trần Lập Quả trải qua, trong mỗi thế giới, cậu đều phải giúp một người thay đổi số mạng, đây là cái giá phải trả để có thể quay lại thế giới thật. Hai thế giới trước khá ổn, cũng không xảy ra chuyện rắc rối gì, nhưng đến thế giới của Nhiễm Đồng Đồng này lại xuất hiện chỗ không phù hợp.

Theo lý thuyết, thời điểm Nhiễm Đồng Đồng cùng Cao Trưng ở bên nhau, đồng thời tránh được hết những chuyện rủi ro ban đầu, thanh tiến độ trên đầu cô nàng sẽ tiến tới giá trị tối đa là 100, lúc này Trần Lập Quả có thể tiến vào thế giới tiếp theo.

Nhưng hiện tại…. Thanh tiến độ trên đầu Nhiễm Đồng Đồng lại chậm chạp mãi không chịu nhúc nhích.

Trần Lập Quả hút xong điếu thuốc rồi bò lên giường ngủ, dù sao thì còn mấy ngày nữa mới tới hôn lễ của Nhiễm Đồng Đồng, gấp gáp cũng chẳng giải quyết được việc gì.

Thân phận Từ Văn Du của Trần Lập Quả ở thế giới này có chút xấu hổ, Từ Văn Du là con riêng của Từ gia, tuy được gia chủ Từ gia nhận về, nhưng lại không có địa vị. Vậy nên chuyện cậu đột nhiên ra nước ngoài, biến mất vài năm cũng chẳng ai để ý – dù sao chỉ cần không chết ở Từ gia, cậu sống như thế nào cũng không ai thèm quản.

Trái ngược với Từ Văn Du, Nhiễm Đồng Đồng là cô con gái được Nhiễm gia yêu thương nhất.

Nhưng nếu Trần Lập Quả không nhúng tay vào vận mệnh của Nhiễm Đồng Đồng, cô gái này sẽ có một kết thúc hết sức bi thảm. Dựa theo quỹ đạo ban đầu của thế giới này, cha mẹ và anh trai của Nhiễm Đồng Đồng đều mất đi trong một tai nạn bất ngờ khi cô đang học trung học, sau đó Nhiễm Đồng Đồng sẽ liên tục gặp phải vài tên đàn ông chẳng ra gì, cuối cùng cô phải sống cô đơn, lạnh lẽo tới cuối đời.

Để thay đổi quỹ đạo này, Trần Lập Quả bắt đầu tiếp cận, tạo quan hệ thân thiết với Nhiễm Đồng Đồng từ năm lớp 10, cuối cùng thành công thay đổi số phận của Nhiễm Đồng Đồng.

Trong mắt Nhiễm Đồng Đồng, Trần Lập Quả là một người bạn thân có thể khiến cho cô toàn tâm toàn ý dựa vào. Nhưng chỉ cần là người quan hệ tốt một chút với Nhiễm Đồng Đồng đều nhận ra, Từ Văn Du thầm mến Nhiễm Đồng Đồng.

Trần Lập Quả nghĩ tới đây, dập tắt điếu thuốc trên tay, nằm dài trên giường, nhắm mắt liền chìm vào mộng đẹp.

Nhiễm Đồng Đồng quả nhiên tuân thủ cam kết với Trần Lập Quả, không đem tin tức cậu về nước nói cho bất cứ ai, cho đến tận ngày hôn lễ của Nhiễm Đồng Đồng cũng không có ai liên lạc với Trần Lập Quả.

Ngày tổ chức hôn lễ đó, là một ngày nắng đẹp, Trần Lập Quả lấy âu phục đã chuẩn bị trước từ trong vali, cẩn thận, chỉnh chu mặc lên người.

Người trong gương có vẻ hơi xa lạ, ngón tay Trần Lập Quả chạm khẽ lên mặt kính, lộ ra nụ cười sáng lạng.

Nửa giờ sau, tại hội trường tổ chức hôn lễ.

Cô dâu Nhiễm Đồng Đồng trong chiếc váy cưới màu trắng lại có chút nóng vội, chốc lát cô lại nhìn sang phía cửa chính, giống như đang đợi ai đó.

“Bà đang chờ ai à?”. Phù dâu của Nhiễm Đồng Đồng thắc mắc.

“Ừ…” Nhiễm Đồng Đồng cắn môi, nhỏ giọng trả lời: “Văn Du về rồi”.

“Cái gì? !” Phù dâu nghe được câu trả lời thì sửng sốt: “Bà nói Từ Văn Du về nước rồi?”

“Bà nói bé bé một chút.” – Nhiễm Đồng Đồng nhắc

“Trời ạ, đừng nói với tôi là bà nhắn ông ý về nước để tham dự hôn lễ của bà đấy nhé.”. Trong lòng phù dâu lúc này là tràn ngập lòng thương cảm cho Từ Văn Du, cô biết Từ Văn Du vẫn một lòng thầm mến Nhiễm Đồng Đồng, âm thầm làm rất nhiều chuyện vì Nhiễm Đồng Đồng,mãi cho đến khi Nhiễm Đồng Đồng cùng Cao Trưng chính thức ổn định quan hệ, Từ Văn Du lại đột nhiên xuất ngoại. Bạn bè chung đều cảm nhất nhất định là vì Nhiễm Đồng Đồng nên Từ Văn Du mới mất tích.

“Ừ.” Nhiễm Đồng Đồng nói: “Tôi gửi email cho cậu ấy, tôi cũng không nghĩ là cậu ý lại thật sự trở về.”

Phù dâu câm nín một lúc, cuối cùng vẫn đem những lời định nói ra nuốt trở vào, dù sao thì hôm nay cũng là hôn lễ của Nhiễm Đồng Đồng, nếu như xảy ra chuyện gì ngoài dự kiến thì cũng không hay…

Trong lúc hai người đang trao đổi, lại thấy một bóng người bước vào cửa, Nhiễm Đồng Đồng tập trung nhìn lại, mới phát hiện đó chính là người cô đã chờ đợi từ lâu – Từ Văn Du.

“Văn Du, cậu đến rồi!” Nhiễm Đồng Đồng tiến nhanh đến trước mặt Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả nhìn Nhiễm Đồng Đồng mặc áo cưới, không nhìn được mà đưa tay xoa đầu Nhiễm Đồng Đồng, sau đó nhẹ nhàng ừ một tiếng. Mặc dù những người khác luôn cho rằng cậu thích Nhiễm Đồng Đồng, nhưng trong thâm tâm cậu biết, cậu sự thật chỉ xem cô như em gái mà thôi.

“Mau qua tiếp đón khách khứa đi, lớn thế này mà vẫn như trẻ con vậy.” Trần Lập Quả khẽ cười: “Không cần phải lo cho tớ đâu”.

“Tớ biết rồi..” Nhiễm Đồng Đồng mặc dù có chút không nỡ, nhưng làm cô dâu quả thật là rất nhiều việc, thấy Từ Văn Du tới nàng mới yên tâm, nói thêm mấy câu với cậu rồi rời đi.

Trần Lập Quả ngồi ở vị trí mà Nhiễm Đồng Đồng sắp xếp, phát hiện có vài gương mặt quen thuộc ngồi bên cạnh mình.

“Văn Du, cậu về nước mà cũng không thèm nói với bọn tớ một tiếng”. Một cô nàng học cùng trường cũ mở lời.

“Xin lỗi, mình về cũng hơi gấp”. Trần Lập Quả xấu hổ cười một tiếng.

Tất cả bạn bè đều thắc mắc về chuyện Trần Lập Quả đột nhiên xuất ngoại, cậu qua loa trả lời lời lấy mấy câu, sau đó liền mượn cớ đi toilet, tránh tiếp tục đề tài này.

Bạn bè thấy cậu không muốn nhắc nhiều đến chuyện này, cũng thức thời chuyển đề tài.

Trần Lập Quả đi tới nhà vệ sinh, móc gói thuốc từ trong túi áo ngực, châm lửa rồi ngậm trong miệng. Nhưng thuốc vừa châm, sau lưng liền vang lên giọng đàn ông: “Mấy năm không gặp, đã học được hút thuốc rồi?”

Trần Lập Quả run tay một cái, điếu thuốc trong tay thiếu chút nữa là rơi trên mặt đất.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *